Vụ học sinh trường Gateway tử vong: Người đón trẻ hoảng sợ kể lại sự việc

Trở về nhà sau hơn 2 ngày lấy lời khai từ cơ quan công an, chị Nguyễn Bích Quy chưa khỏi bàng hoàng kể lại về vụ học sinh trường Gateway tử vong. Khoảng 6h15’ chuyến xe tử thần di chuyển qua các điểm Nguyễn Chí Thanh – Huỳnh Thúc Kháng – Nguyên Hồng – số 1 Trung Yên (nơi đón cháu L.H.L). Ai biết đâu được, đó là ngày cuối cùng cháu Long được gặp bố mẹ trên đời. Dưới đây là một số lời khai của người đón trẻ hôm đó.

Người đón trẻ tại Gateway hoảng sợ kể lại sự việc

“Khi đến, chúng tôi đã phải đợi hơn 10 phút thì cháu L mới được bác giúp việc của gia đình đưa xuống. Cháu L mặc áo phông màu đỏ, quần màu tối và đi dép lê màu kẻ sọc đỏ. Lên xe, cháu L tự ngồi vào góc trong cùng, cạnh cửa sổ của hàng ghế thứ hai tính từ cuối xe”, chị Quy nói.

Sau đó, xe tiếp tục đi đón thêm một, hai điểm rồi mới tới trường. Chị Quy cho biết, theo quy định trường quốc tế Gateway, người phụ trách đón – trả các bạn học sinh sẽ được cung cấp một danh sách họ tên các cháu cần đón, gồm có: thời gian, địa điểm, số điện thoại liên lạc với phụ huynh. Đón – trả được cháu nào, tôi phải chấm hoặc đánh dấu tích vào ô đã hoàn thành. Danh sách dự kiến được bàn giao cho văn phòng Nhà trường một lần/ tuần.

Theo lời chị Quy, chiếc xe ô tô chở 13 bạn học sinh dừng lại ở cổng trường lúc gần 7h30’; trong số các cháu tôi đón, có hai bạn học sinh nữ tên Giang và An mới đi học buổi đầu tiên của lớp 1 nên khóc liên tục từ nhà đến trường. Tôi dỗ dành cho hai cháu xuống xe và giục các cháu khác xuống xe để xếp hàng để vào trường.

Vì vướng hai bạn Giang và An đang quấy khóc nên tôi chỉ kịp nhìn lướt qua phía bên trong xe ô tô, không thấy còn ai nên chủ quan nghĩ các cháu đã xuống hết, tôi kéo cánh cửa lại để đưa các cháu vào. Chiếc xe tiếp tục di chuyển về bãi gửi gần đó. Khi vào trường, tôi đưa các cháu về lớp bàn giao lại cho cô giáo đứng lớp và kí sổ điểm danh, kết thúc buổi làm việc sáng.

người đưa đón học sinh gateway

Sau sự việc, chị Quy gần như không ngủ, thức trắng mỗi đêm, mong sao sớm tìm ra sự thật để cháu L sớm được an nghỉ nơi chín suối.

Chị Quy chia sẻ, lúc 15h45 cùng ngày, tôi có mặt ở trường để chuẩn bị tiếp nhận và đưa các cháu về nhà. Khi kiểm đếm các cháu, tôi đã nhận ra thiếu cháu L, lập tức báo cho cô The (người trực tiếp quản lý kiểm đếm giờ giấc, số học sinh các xe đưa đón) và nhà trường để đi tìm cháu.

“Trong lúc đó tôi đưa các cháu ra xe trước để ổn định, nhưng khi vừa đẩy cánh cửa hông xe ô tô ra, các cháu đã phát hiện bạn L nằm thẳng dưới sàn phía sau ghế của lái xe và lập tức đã hô to “có người chết!”. Quá hoảng sợ tôi chỉ nhớ, đầu của cháu L hướng ra ngoài cửa xe, chân hướng vào phía thùng xe, một chiếc dép ở gần tay, chiếc còn lại ở dưới chân”, chị Quy khóc nói.

Lập tức có một chú áo kẻ, lao từ phía sau ra, bế sốc cháu L lên và đưa vào trường để cấp cứu. Dù rất hoảng loạn, chân tay run gần như không đứng nổi nữa nhưng tôi vẫn phải trấn tĩnh các cháu khác lên xe vì bác tài xế đã gọi ba, bốn cuộc điện thoại cho một ai đó, rồi thông báo vẫn đưa trả các cháu về nhà như bình thường và quay lại trường xử lý việc sau.

Bà Nguyễn Bích Quy kể về sự bất thường về chiếc áo đỏ cháu Long

“Hiện tại tôi rất hoang mang và lo sợ, sợ vì không biết mình có bị tội gì nghiêm trọng không?, tuy nhiên, cho tới điểm hiện tại điều tôi băn khoăn nhất là buổi sáng đi học cháu L mặc áo màu đỏ, nhưng đến chiều phát hiện ra thi thể của cháu lại mặc chiếc áo màu xám. Tôi đã trình báo chuyện này với công an.

Và liệu có phải cháu tự thay áo ra hay không, có uẩn khúc nào ở đây không?, tôi luôn nghĩ tới điều đó và đưa ra hàng trăm lý do nhưng chưa tài nào giải thích nổi?. Tôi sẽ tiếp tục phối hợp với cơ quan công an để điều tra” – Chị Quy thổn thức nói.

Chị Quy mong muốn, “một ngày gần nhất sẽ được đến để thắp cho cháu L một nén hương. Nhưng chị lại lo sợ gia đình cháu L nhìn thấy chỉ khiến họ bức xúc thêm và không kìm chế được nỗi đau. Hy vọng công an sớm tìm ra sự thật để cháu được ngậm cười nơi chín suối”.

Chị Nguyễn Bích Quy (sinh năm 1964) nói: “Tôi và bác Phiến lái xe đã sơ suất không kiểm tra kĩ lưỡng lần cuối trước khi rời xe. Phần lớn trách nhiệm này thuộc về tôi, nhưng cũng ước giá như sau khi bác tài đưa trẻ đến trường có kiểm tra lại vệ sinh, đồ đạc… trên xe mình thì đã không để xảy ra sự đau buồn này. Một phần nữa, sự tắc trách của nhà trường có học sinh vắng cũng không lập tức thông báo cho phụ huynh hoặc người đưa đón. Cả ba chúng tôi đều đã sai…”.

Kể về công việc trước khi nhận đón trẻ, chị Quy chia sẻ, chị từng làm tạp vụ dọn dẹp ở một trung tâm Toán tư duy, lương chỉ 4 triệu đồng/tháng. Tuy nhiên, thường xuyên bị chê làm bẩn – làm sạch, đi muộn- về sớm… nên không muốn làm nữa. “May mắn được chú Đoàn (chủ Công ty TNHH vận tải Ngân Hà) gọi đi làm với mức lương 120 ngàn đồng/ngày. Tôi đồng ý nhận công việc đi đón trẻ, dù lương không cao nhưng vì các bé vui vẻ, tôi cũng quý trẻ em”.

người đưa đón học sinh gateway

Theo lời chị Quy, do vừa mới đi làm đến ngày thứ 2 nên chưa biết giáo viên nào của trường ngoài nhân viên ký nhận điểm danh sau giờ đưa đón mỗi ngày. Và cũng chưa làm hợp đồng lao động với phía Công ty TNHH vận tải Ngân Hà.

Chị Quy cho biết, cũng chưa từng trải qua lớp tập huấn hay đào tạo nào về trông giữ, đón nhận các cháu đi học vì chỉ là nhân viên thời vụ nên cũng kiêm một lúc ba bốn việc mới đủ tiền trang trải gia đình. Cũng bởi lý do như vậy mà dẫn tới việc học sinh trường Gateway tử vong.

Những ngày tôi ở cơ quan công an để phục vụ điều tra, phía trường quốc tế Gateway gọi con gái chị sang trường gặp mặt để bàn bạc chuyện mời luật sư bào chữa. Luật sư sẽ bào chữa cho cả 3 bên là Nhà trường- tôi- lái xe, các chi phí đều do bên Nhà trường chi trả. Con gái tôi đã đồng ý và ký vào biên bản thỏa thuận. Còn bên công ty vận tải có vào nhà, nhờ chồng tôi khai báo lý lịch của tôi, để làm hợp đồng lao động nhưng chồng tôi không biết rõ về ngày, tháng, năm sinh nhân thân bên nhà ngoại nên chưa khai báo hồ sơ nào.

“Cho tới điểm hiện tại điều tôi băn khoăn nhất là buổi sáng cháu L mặc áo màu đỏ đồng phục của trường, nhưng đến chiều phát hiện ra thi thể của cháu lại mặc chiếc áo màu xám. Không biết gia đình cho để thêm chiếc áo vào balo của cháu hay không? Có phải cháu tự thay áo ra? Và nếu đúng cháu tự thay áo thì chiếc áo đỏ buổi sáng cháu mặc đi học giờ đang ở đâu?… tôi luôn luôn nghĩ tới những điều bất thường đó. Tôi đặt ra hàng trăm lý do về điều đó, nhưng không tài nào giải thích nổi” –  chị Quy liên tục nhắc lại.

Anh Nguyễn Quang Hải (1962) (chồng chị Quy) cho biết: “Tôi mong các cơ quan chức năng sớm làm sáng tỏ sự việc. Đúng vợ tôi là người nhận trách nhiệm đầu tiên trong sự việc này nhưng cũng cầu mong một tia hy vọng…”.

Vụ việc học sinh trường Gateway tử vong vẫn còn nhiều uẩn khúc. Hãy chờ đợi cơ quan chức năng giải quyết sự việc trong thời gian sớm nhất nhé !

Bình luận trên Facebook